cuocsongmenyeu.com
cuocsongmenyeu.com



Trang chủ / ĐẮC NHÂN TÂM / Cuộc sống / Đi tìm ẩn số giàu - nghèo - kỳ 1

Image

Đi tìm ẩn số giàu - nghèo - kỳ 1

Giàu-nghèo vốn là 2 thái cực quan trọng tồn tại trong bất kỳ xã hội nào; đồng thời, nó cũng được xem là 1 trong những thước đo để đánh giá sự thành công hay thất bại của…

CHI TIẾT

Giàu-nghèo vốn là 2 thái cực quan trọng tồn tại trong bất kỳ xã hội nào; đồng thời, nó cũng được xem là 1 trong những thước đo để đánh giá sự thành công hay thất bại của 1 người về phương diện tài chính.

Như thanh nam châm có cực nam và cực bắc, chúng ta đang sống trong thế giới của những điều đối nghịch: nóng và lạnh, trong và ngoài, trên và dưới, tốt và xấu, giàu và nghèo … Mọi thứ đều có quy luật bên trong và bên ngoài của nó. Sức khỏe là kết quả, là cái hiển hiện ra bên ngoài. Bệnh tật là kết quả. Giàu có là kết quả. Nghèo đói là kết quả. Bất hạnh hay hạnh phúc cũng chỉ là kết quả, kết quả của những gì đang diễn ra bên trong bạn!

Hành trình đi tìm ẩn số giàu – nghèo là một hành trình khám phá thú vị nhằm hé mở cánh cửa ẩn phía sau những khác biệt cơ bản trong tư duy của người giàu và người nghèo dưới 1 lăng kính quan sát khác. Người giàu đã làm gì để giàu có, và người nghèo đã làm gì để ... không giàu có ? Vì sao có nhiều người với xuất thân từ tay trắng lại vươn lên trở thành người giàu? Và tại sao lại có nhiều ông chủ giàu, thành công trong kinh doanh lại là những người chưa từng bước qua cánh cổng của giáo dục đại học, nhưng họ lại giàu và ... rất giàu ?

Mục đích của bài viết này không giúp bạn có được trả lời câu hỏi đúng hay sai khi tìm hiểu về giàu-nghèo, cũng không đả kích việc bạn làm thuê hay làm chủ, và cũng không khuyến khích bạn từ bỏ giáo dục trường học để bước vào cuộc đời và kiếm tiền ... Tất cả chỉ nhằm mang đến cho bạn những hiểu biết mới và một góc nhìn ẩn khuất về tư duy giàu-nghèo trong xã hội. Để rồi từ tư duy đó, bạn sẽ có những quyết định tốt đẹp hơn để cải thiện tình hình tài chính của chính mình.

 

 

KIM TỨ ĐỒ THU NHẬP (CASH FLOW QUADRANT)

Nếu bạn đi hỏi 100 người cách thức kiếm tiền của họ, bạn sẽ có được trên 101 câu trả lời. Mỗi người kiếm tiền theo cách rất riêng của họ: người được thừa hưởng gia sản, người đi làm thuê, người làm chủ, người là nhà đầu tư, giáo sư, bác sĩ,.... Nhưng nhìn chung, có 4 nhóm người chính trong xã hội ứng với 4 phần tư trong kim tứ đồ.

Kim tứ đồ thu nhập là mô hình của Robert Kiyosaki –tác giả của bộ sách “Dạy con làm giàu” mô tả về các loại thu nhập của một người bất kỳ nào đó, được chia thành 4 nhóm.

 

 

Nhóm làm công: thu nhập của họ đến từ lương. Họ còn làm thì còn tiền. Thời gian và sức lao động của họ cống hiến cho ông chủ, và làm giàu cho ông chủ của họ. Họ thường phải làm nhiều và được hưởng thụ ... không nhiều.

Trong quá trình lao động, người lao động tạo ra 1 giá trị thặng dư, lớn hơn giá trị ban đầu. Giá trị thặng dư này thường bị ông chủ bóc lột. Thay vì bạn được hưởng trọn vẹn số tiền do chính công sức của bạn làm ra, bạn chỉ nhận được 1 phần mà thôi. Và với mức lương cố định, bạn chỉ mong chờ vào sự tăng lương và tiền thưởng từ... ông chủ của bạn.

Nhóm làm chủ: thu nhập từ kinh doanh, làm chủ việc kinh doanh của mình. Và họ thường dính vào cuộc chơi kiếm tiền, thường rất bận rộn với công việc, nhưng thật sự họ vẫn đi làm thuê cho... chính mình.

Nhóm chủ doanh nghiệp: thu nhập từ kinh doanh, trong đó con người và hệ thống làm việc. Họ vận hành hệ thống kinh doanh, tạo tiền, nhưng không trực tiếp nhúng tay hoàn toàn vào chuyện kinh doanh. Dưới họ thường là các giám đốc làm thuê, kiếm tiền và tạo tiền thay cho họ. Họ thực sự là những người tự do tài chính.

Nhóm nhà đầu tư: thu nhập từ dòng tiền mang đi đầu tư, họ không nhúng vào chuyện kinh doanh của bất kỳ doanh nghiệp nào, chỉ sử dụng tiền của mình và lựa chọn doanh nghiệp để đầu tư một cách khôn ngoan, bắt tiền sinh ra tiền. Họ thực sự là những người tự do tài chính.

* CÁCH THỨC KIẾM TIỀN CỦA 1 NGƯỜI

+ Câu chuyện gánh nước - kiếm tiền dựa trên sức lực hay bằng trí thông minh ?

Ở một ngôi làng nhỏ có hai người bạn tên là Bruno & Pablo, họ thường trao đổi với nhau cách thức để làm sao trở thành những người thành đạt nhất trong làng.

Và rồi một ngày cơ hội đã đến với họ. Trưởng làng đã thuê họ xách nước từ một hồ nước trên núi cao về làng cho dân làng sử dụng. Hàng ngày họ làm việc chăm chỉ và tối đến nhận được tiền công của mình.

Bruno có thân hình to khỏe thì nghĩ rằng anh ta có thể sử dụng những thùng xách nước to hơn để được nhiều tiền hơn. Còn Pablo thì gầy yếu hơn nên cảm thấy rất đau tay. Vì vậy, anh buộc phải nghĩ ra một cách làm thông minh hơn, để làm sao tiết kiệm sức lực hơn và có nhiều tiền hơn.

Pablo nghĩ ra một ý tưởng và lập kế hoạch "Master plan" xây dựng đường ống để dẫn nước từ trên hồ nước chảy về làng. Anh đã nói ý tưởng đó cho Bruno và mời anh ta cùng cộng tác xây dựng đường ống. Bruno cho rằng đó là kế hoạch viễn vông và sẽ ảnh hưởng đến thu nhập hàng ngày của gia đình anh ta nên đã không đồng ý hợp tác.

Pablo đành phải thực hiện kế hoạch một mình. Hàng ngày anh vẫn đi xách nước với số lượng vừa phải để giữ sức. Anh dành sức lực còn lại để ngày thứ 7 và Chủ nhật xây dựng đường ống. Nhân dân trong làng cho rằng Pablo đang làm một công việc “điên rồ” và cười nhạo anh. Nhưng Pablo đã bỏ qua những lời chế nhạo đó và kiên trì kế hoạch của mình đã vạch ra.

 

 

Bruno với sức khỏe vượt trội hơn đã xách những thùng nước to hơn và được nhiều tiền hơn. Anh đã có tiền để mua nhà và một con bò. Sau giờ đi làm anh thường đến các quán bar để uống bia, xả hơi. Nhưng thời gian trôi đi, Bruno cảm thấy sức lực ngày càng yếu hơn và mệt mỏi hơn. Anh buộc phải xách những thùng nước nhỏ hơn trước, vì vậy mà thu nhập cũng giảm dần theo thời gian. Cơ thể Bruno già đi trông thấy vì phải làm thêm nhiều giờ và tăng khối lượng công việc.

Còn Pablo thì sau 2 năm kiên trì kế hoạch của mình đã xây dựng xong đường ống dẫn nước từ trên núi về làng. Khi đường ống được xây dựng xong, Pablo không phải đi gánh nước nữa mà ngồi tại nhà thu tiền nước của cả làng. Tiền chảy về túi của anh ngay cả khi anh đang ngủ hoặc đi chơi.


NGƯỜI GIÀU TẠO RA SÂN CHƠI – NGƯỜI NGHÈO THAM GIA CUỘC CHƠI

Người giàu thường tạo ra sân chơi riêng cho chính mình, chứ không phải đi chơi trên sân của người khác. Bạn hãy để ý, người giàu đã lập ra công ty (tạo ra sân chơi của mình), lập ra quy định công ty (tạo ra luật chơi), sau đó mời những người khác vào cùng chơi dưới sự điều khiển của họ (nhân viên, khách hàng, đối tác,...). Nói cách khác, bản chất của kinh doanh là bạn tạo ra sân chơi và biết áp dụng lực chơi lên kẻ khác để nhằm kiếm lợi cho mình. Và khi cuộc chơi không còn mang lại lợi nhuận như mong muốn, họ rút khỏi cuộc chơi.

Trong khi đó, người nghèo lại thường tham gia vào sân chơi của người khác, đi làm việc cho người giàu, và chính họ đã giúp người giàu ngày càng giàu thêm.

Nếu bạn nhìn lại xung quanh mình, bạn sẽ cảm nhận rằng xã hội này dường như đang phục vụ cho người giàu chứ không phải... người nghèo! Ngân hàng mở ra để giữ tiền của người giàu; nhân viên kế toán tính tiền và sổ sách cho người giàu; nhân viên sale đi tìm khách hàng để bán được hàng cho người giàu; công ty bảo hiểm bảo vệ rủi ro cho người giàu; nhân viên bảo vệ giữ tài sản của người giàu, và ngay cả luật lệ của chính phủ lập nên... cũng bảo vệ cho giới người giàu (!?!) . Khi doanh nghiệp gặp khó khăn (người giàu bớt giàu), chính phủ đã can thiệp để giúp họ trở lại trạng thái cân bằng, bằng cách kích cầu, giảm thuế, ưu đãi lãi suất vay,...

NGƯỜI GIÀU TẠO TÀI SẢN – NGƯỜI NGHÈO CHỨA TIÊU SẢN

Khái niệm tiêu sản là một khái niệm khá mới. Tiêu sản có thể được hiểu là những “tài sản” có giá trị giảm dần theo thời gian, và hư hao dần mà không tạo ra được giá trị mới (tức sinh ra tiền).

Giả sử, bạn có 1 tỷ đồng mua 1 chiếc xe Mercedes. Sau vài năm sử dụng, bạn bán lại thì giá chỉ còn 1 nửa. Vậy thì số tiền ban đầu đã bị “bốc hơi”. Hay khi bạn cầm tiền mua 1 chiếc iPhone, ngay khi vừa bước ra khỏi cửa hàng thì giá trị nó đã giảm nếu bạn quay trở lại bán lại cho chính cửa hàng đó. Chiếc xe hơi và chiếc iPhone chính là những tiêu sản.

Trái lại, tài sản được định nghĩa là những thứ tạo ra tiền. Đây là khái niệm mới, không có trong sách vở, song, lại rất quan trọng trong cuộc sống. Giả sử, bạn mua 1 chiếc xe hơi, sau đó đem đi cho người khác thuê, và sau 1 thời gian, bạn lại gom thêm tiền tích lũy được từ tiền cho thuê xe và mua 1 chiếc xe hơi khác.

 

 

Giả sử, bạn mua 1 căn nhà nhằm mục đích kinh doanh hơn là để ở. Bạn cho thuê phòng trọ, hàng tháng, tiền chảy vào túi bạn, và bạn không cần phải làm việc. Căn phòng đó  chính là tài sản, vì nó đã tạo ra tiền cho bạn, trong khi chi phí hư hỏng và sửa chữa của nó lại rất thấp!

Khái niệm tài sản và tiêu sản có thể hiểu đơn giản hơn dựa vào 1 đơn vị thứ 3, đó là dòng tiền (Cash Flow). Tài sản được định nghĩa là thứ giúp tiền chảy vào túi bạn, trong khi đó, tiêu sản là thứ lấy tiền ra khỏi túi bạn, chảy vào túi người khác.

Để giàu có, bạn cần tập trung tạo tài sản, càng nhiều càng tốt, và hạn chế tiêu sản (Robert Kyosaki - Rich dad, Poor dad). Người giàu chỉ thật sự tiêu xài khi có 1 “hình nhân thế mạng”, tức là khi có người khác trả tiền thay cho họ!

-------- (Còn tiếp) ---------

WEBDEPONLINE.COM

Image

SÁCH HAY: LA BÀN KHỞI NGHIỆP

BÌNH LUẬN CỦA NGƯỜI XEM:



ĐỐI TÁC LIÊN KẾT

Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Số người đang xem

Chat cùng NTS