cuocsongmenyeu.com
cuocsongmenyeu.com



Trang chủ / ĐẮC NHÂN TÂM / Biết người - Biết ta / Tam Quốc Chí và Nhận diện người tài

Image

Tam Quốc Chí và Nhận diện người tài

Những năm gần đây, khi việc hội nhập thương mại quốc tế ngày càng sâu rộng và nền kinh tế của nước ta ngày càng có những chuyển biến đáng kể, thì vấn đề quản trị nhân sự của…

CHI TIẾT

Những năm gần đây, khi việc hội nhập thương mại quốc tế ngày càng sâu rộng và nền kinh tế của nước ta ngày càng có những chuyển biến đáng kể, thì vấn đề quản trị nhân sự của doanh nghiệp ngày càng trở nên quan trọng. Nếu trước đây, các công ty Việt Nam chỉ chú trọng đến khâu tuyển dụng và đào tạo, thì giờ đây, hoạt động nhân sự còn hướng đến việc săn tìm người tài, sẵn sàng trả giá cao cho những người giỏi nhằm lôi kéo họ về với doanh nghiệp mình bằng bất cứ giá nào.

Thuật ngữ “head-hunter”- săn đầu người - ngày càng được nhiều công ty chú trọng. Hàng loạt các website tuyển dụng đã ra đời như kiemviec.com, timviecnhanh.com, vietnamworks.com, .... nhằm hỗ trợ cho doanh nghiệp tìm ra những người tài đích thực và cần thiết cho doanh nghiệp mình. Đó cũng là cầu nối giữa người tìm việc và nhà tuyển dụng để giúp họ gặp nhau dễ dàng hơn.

Khi nhắc đến việc trọng dụng nhân tài, tức là nhắc đến chính sách “chiêu hiền đãi sĩ”, “đãi ngọc tìm vàng” bởi “vạn quân dễ kiếm, một tướng khó tìm”. Có một tướng giỏi, xem như có được cả vạn quân hùng mạnh, và hơn thế nữa.

Và câu chuyện Lưu Bị ba lần đến lều tranh để mời Khổng Minh (Gia Cát Lượng) về làm Quân sư là câu chuyện được nhiều người nhắc đến như một minh chứng cho việc “chiêu hiền đãi sĩ” này.

 

 

LƯU BỊ 3 LẦN ĐẾN GẶP KHỔNG MINH

Lưu Bị (劉備), tự là Huyền Đức (玄德) là một nhà chính trị, một nhà quân sự và đã trở thành hoàng đế xây dựng nên Thục Hán nhằm mục đích trung hưng nhà Hán vào thời kỳ Tam Quốc (Wikipedia.org). Trong Tam Quốc Chí của La Quán Trung, Lưu Bị được xem là một nhà hiền triết, trọng hiền tài và rất giỏi về “nhân sự”.
 

Với quyết tâm khôi phục nhà Hán, diệt Ngụy (Tào Tháo), Lưu Bị đã dựng chí lớn gầy dựng cơ nghiệp ngay từ những ngày còn trẻ. Ông đã cùng Quan Vũ và Trương Phi kết thành anh em, thề sinh tử có nhau tại hội vườn đào. Dưới trướng của Lưu Bị có rất nhiều tay mưu sĩ giỏi, tướng giỏi như Bàng Thống, Gia Cát Lượng, Triệu Tử Long, Quan Vũ, Trương Phi, ... Lưu Bị được xem là một người có tài về nhân sự và có khả năng thu hút người tài trong thiên hạ cùng hành động vì một sứ mệnh chung khôi phục Hán thất.
 

Gia Cát Lượng诸葛亮<諸葛亮> (Gia Cát Lượng) tự là Khổng Minh (181–234), hiệu là Ngọa Long tiên sinh, là vị quân sư và đại thần của nước Thục thời hậu Hán (Trung Quốc). Ông là một chính trị gia, nhà quân sự, học giả và cũng là một nhà phát minh kỹ thuật. Trong quân sự, ông đã tạo ra các chiến thuật như: Bát Quái trận đồ (Hình vẽ tám trận), Liên nỏ (Nỏ Liên Châu, tên bắn ra liên tục), Mộc ngưu lưu mã (trâu gỗ ngựa máy)...
 

Năm 207 (TCN), Lưu Bị lặn lội không quản đường dài, đích thân ba lần tìm đến gặp Gia Cát Lượng. Quan Vũ, Trương Phi thấy đường xa mệt nhọc nên bảo Lưu Bị chỉ cần viết thư mời, nhưng Bị cho rằng muốn cầu hiền tài phải thể hiện được tấm lòng nên đã  đích thân đi. Gia Cát Lượng cảm động vì lòng chân thành và cái tâm của Bị nên đã hạ sơn, giúp ông xây dựng cơ đồ.

 

 

LUẬN “CHIÊU HIỀN ĐÃI SĨ” CỦA KẺ CẦM QUÂN

Trong Tam Quốc Chí, điều mà chúng ta có thể thấy là việc “trọng dụng nhân tài” của Lưu Bị xuất phát từ chính cái tâm của ông, và sự bức bách của thời thế. Nếu như Tào Tháo có thiên thời, Tôn Quyền có địa lợi, thì Lưu Bị có được Nhân hòa. Trong 3 yếu tố Thiên thời –Địa lợi –Nhân hòa thì Nhân hòa đóng vai trò rất quan trọng, bởi vì đôi lúc, xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều.
 

Một điều cần đáng phân tích và lưu tâm là tại sao Lưu Bị lại biết Khổng Minh là đúng người mà mình đang cần, và Khổng Minh thực sự là một người tài ? Trong gia đình của Khổng Minh có 3 anh em, anh cả Gia Cát Cẩn làm quan bên Đông Ngô, em thứ là Gia Cát Quân làm quan đại thần cho nước Thục Hán cùng với ông, em họ Gia Cát Đản làm quân cho Ngụy. Vậy tại sao Lưu Bị lại chọn Khổng Minh và biết được Khổng Minh là bậc kỳ tài, mà không tìm các vị Gia Cát Quân và Gia Cát Đản ? Hay nói cách khác, làm sao biết đó là người tài và họ thực tài để mà trọng dụng ?
 

Nói cách khác, để nhìn nhận chuyện ai là nhân tài thật sự là một chuyện không hề đơn giản nếu không có cặp mắt tinh tường và trí tuệ hơn người của kẻ cầm quân. Làm sao biết được một anh mang cafe đi giao hàng hàng ngày cho các quán cafe; sau này trở thành ông vua Cafe Trung Nguyên ? Làm sao nhìn được một cô bán trứng với chiếc xe đạp rong ruổi đi giao từng trứng gà, trứng vịt... sau này lại trở thành bà chủ của một công ty lớn như Ba Huân ?.... Và làm sao biết được một anh sinh viên bỏ học như Bill Gate, Steve Jobs sau này lại trở thành ông chủ của Microsoft, Apple ? Họ thực sự là người tài, rất tài, nhưng tại sao khi họ mới bắt đầu cơ nghiệp thì chẳng ai để tâm, ngó ngàng và thường chế giễu ?

LUẬN “CHIÊU HIỀN ĐÃI SĨ” THỜI KINH DOANH HIỆN ĐẠI
 

Để thành công trong chiến lược “Chiêu hiền đãi sĩ”, nhà lãnh đạo cần phải có cái tâm và cái tầm để soi rọi và tìm người giỏi trong thiên hạ. 
 

Người tài có ở khắp mọi nơi; nhưng không phải ai cũng là người tài! Đôi lúc, việc trả lương cao, phúc lợi lớn đối với doanh nghiệp để tìm người tài lại không phải là cách tốt nhất vì người tài thường hay ẩn. Hơn nữa, người thực tài hầu như không cần tiền nhiều, cái họ cần là sự trọng dụng, bởi vì khi được trọng dụng, họ sẽ phát huy năng lực và tài năng bản thân, tiền sẽ đến với họ! Những kẻ cần tiền nhiều, lắm lúc lại chỉ là người ham tiền rất đỗi bình thường mà thôi...(!!!)
 

CÁCH “NHẬN DIỆN NHÂN TÀI” RÚT RA TỪ CÂU CHUYỆN TRÊN
 

Qua câu chuyện Lưu Bị 3 lần đến lều tranh của Khổng Minh, xin đưa ra một số yếu tố về người tài được đúc kết như sau:
 

 

1. Người tài thực sự cần sự trọng dụng: Khổng Minh đến với Lưu Bị, hay nói cách khác Khổng Minh chọn Lưu Bị vì Khổng Minh cần sự trọng dụng. Đồng thời, với cái tâm và cái tầm của Lưu Bị, Khổng Minh có thể yên tâm là mình đã phò tá chủ giỏi.
 

Hiện nay, rất nhiều nhân viên các công ty có hiện tượng bỏ việc hay nhảy việc. Có nhiều lý do giải thích điều này. Một phần là vì họ không làm được việc, nhưng mặc khác, nguyên nhân lại xuất phát vì họ không được trọng dụng, hoặc không tìm được “tướng giỏi” để theo, nên họ nhảy việc và ra ngoài tự kinh doanh...
 

2. Giao thoa giữa 2 dòng tư tưởng: Người tài đến với doanh nghiệp là vì họ đã gặp đúng chủ giỏi, hay 2 dòng tư tưởng hòa hợp với nhau. Thuật ngữ thường gặp là “tư tưởng lớn gặp nhau”. Trong kinh doanh, để thành công, rất cần những dòng tư tưởng lớn, nhưng phải gặp và hội nhau để cùng thực hiện chung một mục tiêu và sứ mệnh của doanh nghiệp với cộng đồng.
 

3. Tài thường đi đôi với tật: Người tài thường có tật riêng, nhưng người có tật chưa chắc đã có tài. Trong Tam Quốc Chí, Khổng Minh tỏ ra là người rất khó chịu, ương bướng và dễ khiến người ta bực mình. Đích thân Lưu Bị đã đến lều tranh 3 lần, vượt xa cả non cao, suối sâu mới mời được Quân sư. Hơn nữa, Khổng Minh là người tỏ vẻ bất  cần từ những lần gặp đầu tiên, nhưng thực tế là thử thách cái tâm của Lưu Bị.
 

Trong kinh doanh, những người giỏi cũng thường có tật, song, nếu chủ doanh nghiệp là người nhìn thấu đáo, sẽ dung hòa tốt các khuyết tật này để họ phát huy tài năng.
 

4. Người tài thường bất cần kinh nghiệm: Trong Tam Quốc Chí, Khổng Minh là người đưa ra nhiều kế sách và phương thức đánh trận rất khác biệt. Điều này xuất phát từ sự nghiên cứu của ông về binh pháp đời trước, sau đó lại tư duy và đổi mới cách thức thực hiện. Đối với 1 người tài, kinh nghiệm đôi lúc không cần thiết và lỗi thời, vì bài toán đâu chỉ có 1 lời giải là đúng? Hơn nữa, sự đột phá và sáng tạo, dám đi đầu, đôi lúc lại vực dậy cả một doanh nghiệp đang bên bờ vực phá sản. Và Bill Gate, Steve Jobs là một trong những người tài như thế, tất cả điều họ học được là từ trải nghiệm của bản thân và tư duy cá nhân chứ không phải từ thời gian đi làm thuê cho các tập đoàn lớn để học tập kinh nghiệm của họ và áp dụng lại.
 

5. Lãng tử và thích cô độc: Đây là một điều thường xuất hiện nhiều trong các tình tiết truyện Trung Hoa khi nói về người tài. Trong Tam Quốc, Khổng Minh có thú ngao du sơn thủy, ngắm trăng, đánh đàn, chơi cờ... Khi gặp những tình huống nan giải, ông thường gãy đàn để tĩnh tâm, hay chỉ ngồi một mình trầm tư suy nghĩ kế sách.
 

Theo lý giải của Thiền đạo, tri thức được tạo ra từ 2 con đường chính. Một là do học tập, giao tiếp, kinh nghiệm từ bên ngoài; hai là từ chính nội tại não bộ bên trong của mỗi người tạo ra. Đôi lúc, trong những tình huống thư giãn, dạo chơi, trà dư tửu hậu,... người ta lại tìm được câu giải đáp vấn đề một cách tuyệt vời mà lúc bình thường vùi đầu suy nghĩ lại không hề nghĩ ra.
 

Do đó, đôi lúc người tài lại khó hòa nhập vào một đám đông ồn ào, nhặng xị, và thường dễ bị người khác chê trách là “không thoáng” hay “đầu óc để trên mây”.

Lời bình:
 

Tóm lại, câu chuyện Lưu Bị 3 lần đến lều tranh gặp Khổng Minh mang đến nhiều giá trị mới về nhân sự ứng với chiến lược “chiêu hiền đãi sĩ”, “trọng dụng nhân tài”, nhất là trong giai đoạn đất nước ta đang mở rộng giao thương hiện nay. Việc trọng dụng nhân tài là một việc khó khăn, và rất cần những cái tâm và cái tầm của các nhà lãnh đạo giỏi bởi “hiền tài là nguyên khí của quốc gia!” - (Hồ Chí Minh).


Người viết: Huỳnh Đức Vinh - Admin Cuộc Sống Mến Yêu

WEBDEPONLINE.COM

Image

SÁCH HAY: LA BÀN KHỞI NGHIỆP

BÌNH LUẬN CỦA NGƯỜI XEM:



ĐỐI TÁC LIÊN KẾT

Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Số người đang xem

Chat cùng NTS